share-arrow show-more-arrow watch101-hotspot instagram nav dropdown-arrow full-article-view read-more-arrow close email facebook w image-centric-view newletter-icon pinterest search thumbnail-view twitter view-image wondersauce
TEXT VIEW Article views bubble
IMAGE VIEW Article views bubble

W Coffee Talk Ca sĩ Pink Frog: "Âm nhạc là ngôn ngữ của cảm xúc"


ADVERTISEMENT

Pink Frog (tên thật là Vũ Thành Lộc) là ca sĩ Indie được nhiều bạn trẻ yêu mến. "Chú Ếch Hồng" gây ấn tượng với người nghe bằng những ca khúc nhẹ nhàng, trong trẻo, mang dấu ấn của dòng nhạc xưa. Trong chuyên mục W Coffee Talk tuần này, hãy cùng WOWWEEKEND trò chuyện với anh chàng nghệ sĩ có cái tên thật đặc biệt này nhé! 

Anh có thể chia sẻ với độc giả WOWWEEKEND vì sao anh lại chọn nghệ danh Pink Frog? 

Thời gian đầu khi đăng nhạc lên SoundCloud, mình phải nghĩ ra một ID. Lúc đó, một bạn trong nhóm mình có tên là Cóc Béo. Thế là mình quyết định chọn nickname "ếch" ("frog" trong tiếng Anh). Sau đó, khi chọn màu sắc cho ếch, mình nghĩ "Ếch Hồng" sẽ gây ấn tượng với người nghe. Người thân, bạn bè có hỏi mình "Đặt tên như vậy thật ư?", vì cái tên nghe khá buồn cười. Nhưng mình nghĩ lỡ đặt rồi, đây là quyết định của mình và mình cứ giữ thôi. 

Trong một lần chia sẻ, Pink Frog cho biết so với khoảng thời gian bắt đầu viết nhạc (năm 2014), cách sáng tác của anh đã thay đổi. Hành trình ấy đã thay đổi như thế nào? 

Thú thật là mình viết bài hát đầu tiên vào đầu năm 2013. Nhưng khi ấy mình viết ra chỉ gửi cho một người. Bài hát ấy mình không bao giờ công bố trên nền tảng nào. Năm 2014, mình có viết ca khúc Break Your Man khi tham dự cuộc thi của trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Mình quan niệm dẫu sao một cuộc thi cũng không có nhiều cơ hội tham gia nên vì thế cứ mang đứa con tinh thần của mình đến với mọi người.

Đó là một ca khúc tiếng Anh theo thể loại rock ballad, hơi u sầu, ủ dột nên cách sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh, bản phối có phần khác biệt. Đến giai đoạn 2016-2017, mình mới bắt đầu viết lại, chính là ca khúc Tôi Và Em. Tất cả câu chuyện và giai điệu đến rất nhanh chỉ trong một buổi sáng. Và mình nhận ra mình có thể viết nhạc bằng tiếng Việt. Phong cách lúc này lại hoàn toàn khác vì tâm lý mình trưởng thành hơn, thế giới quan cũng đã khác. Tất cả đều đến rất tình cờ và mình chẳng bao giờ phải cố gắng, quyết định làm mới mình. Trước đây những ca khúc mình viết có màu sắc khá u ám, tiêu cực. Còn sau này, những bài hát mang chủ đề thiên nhiên, gia đình, thành phố nên màu sắc tươi sáng hơn. 

Không khó để nhận ra nhiều ca khúc của Pink Frog mang âm hưởng của nhạc dân ca và cổ truyền. Bên cạnh việc yêu thích thì còn có lý do gì để anh kết hợp âm nhạc truyền thống trong sáng tác của mình không? 

Lý do đầu tiên quả thật chính là vì mình yêu thích nhạc dân ca và cổ truyền dù mình không nghe nhiều. Mình nghĩ ai cũng thế thôi. Dù không nghe nhiều âm nhạc dân gian, cổ truyền nhưng mỗi lần nghe, hầu như tất cả người Việt đều thấy mình ở trong đấy. Đó là lòng tự tôn dân tộc mà mình nghĩ ai cũng có và mình cũng vậy. Âm nhạc Việt Nam đã nuôi dưỡng tâm hồn Pink Frog, từ những ngày bé được nghe mẹ hát ru, có lẽ nó đã ăn sâu vào trong tâm hồn mình.

Lý do thứ hai chính là không có lý do. Âm nhạc cổ truyền đến một cách tự nhiên chứ không phải mình cố ý đặt vào. 

Lý do thứ ba là mong muốn đưa nét Việt vào bài hát để người nghe cảm nhận được rằng đây là một bài hát Việt Nam, do một người Việt làm ra. Đó là điều mình mong muốn. Sau cùng, mình chỉ muốn làm điều mình thích và tâm huyết. 

Nếu so sánh âm nhạc của chính mình với một loại trái cây hay loại hoa, anh sẽ chọn loại gì? 

Về hoa thì mình không biết nhiều, mình cũng rất kém trong việc phân biệt các loại cây. Thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu mình là dâu da xoan. Có hơi kỳ lạ không nhỉ? Vì loài cây này gợi nhắc về tuổi thơ của mình. Mình sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nên ít có dịp đi về vùng thôn quê. Nhưng mỗi lần về quê mình sẽ đi hái dâu da xoan. Loại quả này có vị vừa chua vừa ngọt, gợi nhắc những cảm xúc trong trẻo, tích cực, giống như mình mong muốn những bài hát mình viết ra sẽ mang lại cho người nghe sự đồng cảm, dễ chịu và an yên. 

Rất nhiều thính giả khi nghe nhạc của Pink Frog đã phải thốt lên rằng chỉ muốn "mang về, giấu đi", giữ "Chú Ếch Hồng" cho riêng họ. Anh nghĩ sao về những dòng chia sẻ dễ thương này? 

(Bật cười) Đầu tiên, xin cảm ơn mọi người vì đã yêu thích nhạc của Pink Frog. Mình nghĩ việc yêu thích rồi muốn giữ nhạc cho riêng mình cũng là một quan điểm rất hay. Bởi vì khi chúng ta thực sự yêu thích một điều gì đó, chúng ta chỉ muốn giữ cho riêng mình thôi. Mình không phản bác và thực sự cảm ơn những người đã dành tình cảm cho mình. Âm nhạc với mình xuất phát là thứ ngôn ngữ của cảm xúc để có thể nói chuyện, trao đổi. Khi một bài hát hay tự khắc sẽ chạm đến nhiều người. Sau cùng, ở vị trí một người "sinh" ra những bài hát, Pink Frog rất trân trọng tình cảm của mọi người.

Sáng tác bài hát sau một lần...giận nhau với bà xã, sáng tác từ cảm hứng chậu quỳnh trên ban công... trong hơn 50 bài hát đã sáng tác, còn có bài hát nào ra đời từ cảm hứng rất lạ, "rất Pink Frog" như vậy nữa hay không? 

Thú thật với mọi người, tất cả các bài hát của Pink Frog đến từ những việc rất đời thường. Ví dụ như khi nghe câu chuyện của người bạn, mình sẽ viết lại câu chuyện đó bằng ngôn ngữ khác. Bài nào của mình cũng vậy hết. Chỉ có một điều là mình không biết tính toán thế nào để những bài hát trở nên nổi tiếng. Tất cả bài hát của mình đều đến một cách tự nhiên. 

Nếu MV Tôi Và Em không được thực hiện từ lời đề nghị của người bạn làm đạo diễn của anh thì Pink Frog có dự định kể chuyện của bài hát này bằng hình ảnh không? 

Bài nào thì mình cũng định sẽ làm MV cả nhưng nguồn lực của bản thân cũng có hạn. MV Tôi Và Em cũng là một cái duyên và sự may mắn. Nếu có thời gian mình cũng muốn được làm MV cho những bài hát còn lại. Qua đây, Pink Frog cũng muốn cảm ơn người bạn của mình vì đã giúp mình vượt qua những chần chừ để thực hiện MV cho Tôi Và Em.

Có người ví nhạc Indie là một "vương quốc yên bình" của những người yêu nhạc và muốn thể hiện bản sắc riêng trong các sáng tác của mình. Có bao giờ khi ở trong vương quốc này, anh lại cảm thấy khó khăn và nhận ra đôi lúc không bình yên như mọi người vẫn nghĩ hay chưa? 

Như mình đã chia sẻ, âm nhạc vốn là ngôn ngữ của cảm xúc. Người ta nghĩ ra ngôn ngữ để giao tiếp, để trao đổi với nhau và hiểu nhau hơn. Pink Frog chưa bao giờ nghĩ nhạc Indie là "vương quốc yên bình" hay gì cả. Có thể nhạc Indie được sinh ra là để những người nghệ sĩ độc lập thể hiện bản thân nên cũng có những tính chất riêng. Nếu gọi là yên bình thì yên bình ở đây là gì? Không phải là quảng cáo, chạy theo thị trường? Cũng có thể xem là như vậy. 

Mình chưa bao giờ thấy khó khăn trong viết nhạc và làm nhạc. Đối với mình đó là sở thích, đam mê như khi chúng ta học một ngôn ngữ mà mình yêu thích. Đối với mình, âm nhạc nói chung và nhạc Indie nói riêng giống như một người bạn nên cũng không có gì khó khăn và không bình yên. Cho đến cuối ngày, dù vui hay buồn thì mình vẫn tìm đến âm nhạc để đồng điệu. 

Một ca sĩ/ nhóm nhạc Indie mà Pink Frog yêu thích? 

Mình rất thích nghệ sĩ Damien Rice vì ông ấy có lối viết hay, âm nhạc không khoa trương bóng bẩy, có chiều sâu và gợi được sự đồng cảm cho người nghe. Nghe nhạc của ông ấy giúp mình hiểu về bản thân mình nhiều hơn. Ông ấy có lối viết giúp mình có được góc nhìn khách quan hơn về cảm xúc của chính mình. 

Anh có thể bật mí cho độc giả WOWWEEKEND về album hay dự định sắp tới được không? 

Mình chỉ dám bật mí một xíu về ý tưởng. Mình dự định sẽ làm một album về chủ đề thời gian, cụ thể là bốn mùa trong năm. Mỗi một mùa sẽ có một vài bài hát có chủ đề, câu chuyện và không gian âm nhạc mang màu sắc của mùa đấy. Thời gian luôn tạo ra cho mình một ấn tượng rất đặc biệt nên mình cũng muốn album đầu tiên có liên quan đến bốn mùa. Danh sách bài hát cũng đã có nhưng bản phối chưa hoàn chỉnh. 

Một lần nữa, Pink Frog cảm ơn WOWWEEKEND đã cho mình cơ hội đến gần hơn với độc giả. Rất mong có thể gặp lại mọi người trong thời gian tới cùng những sản phẩm của mình.


ADVERTISEMENT