share-arrow show-more-arrow watch101-hotspot instagram nav dropdown-arrow full-article-view read-more-arrow close email facebook w image-centric-view newletter-icon pinterest search thumbnail-view twitter view-image wondersauce
TEXT VIEW Article views bubble
IMAGE VIEW Article views bubble

Bộ ảnh: Ngắm nhìn thành phố Chiang Mai bình yên và cổ kính


ADVERTISEMENT

Chúng tôi hạ cánh tại Chiang Mai trong một buổi chiều oi nồng vào mùa khô xứ Đông Nam Á. Chẳng phải là mùa hè của cát trắng biển xanh, mà là mùa khô và một hành trình rất đặc biệt. 

Chiang Mai là cố đô của Vương quốc Lan Na, cựu quốc của dân tộc Thái Bắc (Tai Yuan). Về sau này, Lan Na trở thành nước chư hầu và dần đồng hóa vào Vương quốc Xiêm La, hay là Thái Lan hiện đại.

Từ khách sạn Lotus Pang Suan Kaew – nơi vẫn thấp thoáng nét lộng lẫy của một thời hoàng kim với những hành lang rộng và dài thăm thẳm, họa tiết trang trí Lan Na, chúng tôi bắt đầu hành trình dưới cái nắng 38-39°C lúc đã cuối chiều. Có lẽ, loài hoa giấy sẽ nở đẹp nhất trong tiết trời này.

Đặc trưng đường phố Thái Lan vẫn luôn là những chiếc xe tuk-tuk. Tuy nhiên, khách du lịch vẫn nên hỏi giá và thỏa thuận với bác tài trước khi leo lên xe. Một lời khuyên chân thành là hãy tải ứng dụng Grab để di chuyển tại Thái Lan, vừa tiện lợi vừa không bị hét giá. Và hãy chắc chắn các bạn nên chuẩn bị sẵn tiền mặt để không gặp những tình huống khó xử.

>> Xem thêm: Top 9 những điều cần lưu ý khi du lịch Thái Lan

Wat Chedi Luang

Sau một hồi đi bộ tìm đường thì cũng thấy ngọn tháp đá cổ kính vươn cao của Wat Chedi Luang nằm ngay giữa trung tâm thành phố. Ngôi chùa được xây dựng trong khoảng thế kỷ XIV - XV, phần đỉnh tháp đã bị đổ sập sau một trận động đất năm 1545.

Vào thời điểm này, Chiang Mai rực rỡ sắc vàng của hoa muồng hoàng yến (bò cạp vàng), quốc hoa của Thái Lan với tên gọi ratchaphruek. Đây là loài hoa nở rộ vào mùa khô, với sắc vàng đặc trưng của Phật giáo và là biểu tượng cho sự hòa hợp.

Khi mà thời gian dần tiến về khoảnh khắc hoàng hôn, chúng tôi rảo bước về phía tây trong cái nắng chiều vàng rực để đến Wat Phra Singh Woramahawihan. Ngôi chùa tháp này cũng được xây vào thế kỷ XIV, với những trang trí chạm trổ tinh xảo thể hiện rõ một thời huy hoàng của nghệ thuật Lan Na. Nơi đây vẫn còn lưu trữ những ghi chép và tượng Phật đã tồn tại hàng trăm năm. Mua vé vào cửa bạn sẽ được khuyến mãi thêm chai nước. Và nếu bắt gặp một vị sư thầy, ngài sẽ chào đón bạn bằng một câu tiếng Anh niềm nở. 

Đường đi đến Wat Phra Singh Woramahawihan

Trời đã chập tối và chúng tôi ghé quầy nước trái cây để giải khát, rồi lại tìm một quán ăn, thưởng thức món tom yum chua thanh hấp dẫn. Đó là những thứ có thể xua đi cơn nóng trong người. Rồi thì dạo bước xuôi dốc về phía hoàng hôn tiến trở lại khách sạn, nơi rặng núi in dấu ở chân trời xa. Đó là một cảm giác khó tả, con đường thật rộng nhưng yên bình, thưa người quá. Thành phố này quả đúng là dành cho những kẻ du mục “trốn” bon chen, nhưng vẫn đủ tiện nghi và hiện đại.

Chuyến lên làng Hmong ở Doi Pui

Sáng hôm sau, chúng tôi đi tuk-tuk để tới sở thú Chiang Mai, nơi chờ sẵn những chiếc xe songthaew (xe tải đỏ), loại phương tiện giao thông đặc trưng ở đây. Xe lăn bánh, 2 người ngồi trong thùng xe, nhìn về sau nơi con đường đèo quanh co và những rặng cây chạy nhanh về hướng xa. Không khí trở nên mát mẻ khi dần lên cao. Đường đèo ở đây khá đẹp lại vắng nữa, nên lựa chọn thuê chiếc xe máy để lượn lờ sẽ tuyệt hơn.

Doi Pui không có quá nhiều thứ để thăm thú, ngoài không khí mát mẻ tránh xa cái nóng Chiang Mai, hoa cũng tươi tắn hơn. Thực ra thì ngay Chiang Mai cũng không thể so về sự đông đúc với các thành phố biển miền nam Thái Lan, nên khách thăm làng lại càng ít hơn. Làng người Hmong cũng giống ở Tây Bắc nước mình, với đầy các cửa hàng bán trang phục, đồ lưu niệm, dịch vụ giải trí nho nhỏ như bắn nỏ, bảo tàng tư nhân. 

>> Xem thêm: Lễ hội thả đèn trời Yi Peng tại Chiang Mai

Wat Phra That Doi Suthep

Rồi chúng tôi lại lên xe xuống núi thăm chùa Wat Phra That Doi Suthep. Ở độ cao 1.073m và giữa trưa nắng, có thể cảm nhận rõ hơi nóng bắt đầu tăng dần.

Cùng với Dinh thự Bhubing, chùa Doi Suthep tạo nên cặp điểm nhấn cho Chiang Mai mà bạn có thể nhận ra trong bất cứ hướng dẫn du lịch nào. Ngôi chùa này cũng được xây dựng trong thế kỷ XIV và là một trong những địa điểm tôn giáo linh thiêng nhất ở Thái Lan. Đây là khu tổ hợp các đền tháp được trang trí dát vàng, một màu vàng óng chói lóa giữa ban trưa, nhưng nó cũng không thiếu bóng mát từ những cây sala trĩu hoa trĩu quả. Để có thể tới đỉnh đồi cần phải leo 306 bậc thang. Từ nơi này phóng tầm mắt nhìn xuống, có thể thấy được đô thị Chiang Mai bên dưới.

Wat Sri Suphan

Ngả chiều một lần nữa, chúng tôi ghé Wat Sri Suphan, ngôi chùa nằm ngoài tường thành rất đẹp và đặc biệt Tất nhiên danh xưng ‘chùa bạc’ cũng chỉ mới có gần đây kể từ khi điện phong chức (ubosot) dát bạc – nhôm được xây xong năm 2016, mặc dù chùa được thành lập từ những năm 1500.

Các chi tiết mặt tiền được chạm trổ rất tinh xảo, vì chùa là để thờ nghề thợ bạc ở Chiang Mai.

Tại sân điện bạn sẽ bắt gặp những hình tượng quen thuộc của Thái Lan, như tượng thần Hindu đầu voi Phra Pikanet, hay là tay vịn cầu thang hình vị thần bảo hộ Naga đầu người thân rắn… Tất nhiên điều đẹp nhất đọng lại, là cảnh tòa tháp sừng sững trên nền hoàng hôn.

Phố đi bộ Wua Lai

Cách Wat Sri Suphan không xa là phố đi bộ Wua Lai. Vào lúc này mây đen kéo về, dấu hiệu cho một cơn mưa “hụt” sau những ngày oi bức. Chúng tôi lang thang dọc con phố đông đúc, ở đây các quầy hàng sẽ mở từ 5 giờ chiều, bán các loại đặc sản snack như bánh waffle, súp tiết canh, xôi xoài hay đồ lưu niệm và quần áo.

Ngày cuối dạo quanh thành

Bình minh dần lên tròn vành vạnh giữa lớp sương sớm của ngày cuối hành trình. Hôm nay, chúng tôi sẽ đi kiểu dạo chơi mà không cố định đích đến. 

Bắt Grab băng ngang hết thành để tới đầu bên kia gần sông Ping, nơi có khu Phố Tàu. Nơi nổi bật với những tấm pa-nô đỏ rực đặc trưng và không mấy nhộn nhịp.  Chúng tôi tản bộ qua cây cầu bắc ngang sông Ping, tầm nhìn rộng mở, có nước non thật thích. Sông Ping lúc này hãy còn là đoạn thượng nguồn nên nước trôi chầm chậm, mặt sông còn bé, nhưng sau này nó sẽ hợp lưu với sông Nan để thành sông Chao Phraya nổi tiếng đổ ra biển  Bangkok.

Rồi lại đi ngược về phía thành, nơi có cổng Tha Phae xây từ thế kỷ XIII. Đây là một địa điểm náo nhiệt và tấp nập hơn hẳn những nơi chúng tôi từng ghé qua. Dạo dọc dòng kênh bao phía đông thành, những hàng cây xanh, những ngọn hoa súng, những bóng mát của một ngày bình thường… lại trở thành những giây phút cuối của một chuyến đi, một kỷ niệm thật đẹp!

>> Xem thêm: Top 9 những điều cần lưu ý khi du lịch Thái Lan

 


ADVERTISEMENT