Ghé thăm Hội quán Quảng Triệu: nơi chốn bình yên giữa Sài thành tấp nập
Với tôi, những hội quán, từ đường hay chùa của người Hoa tại Sài Gòn luôn có ma lực lôi cuốn vừa bí ẩn vừa mời gọi. Bí ẩn bởi những chốn này thường có kiến trúc không quá to lớn, bề thế như những ngôi chùa của người Việt mà thường nhỏ bé, mang theo một màu sắc xưa cũ và nằm khuất tôi lặng lẽ giữa những con đường sầm uất tấp nập bậc nhất thành phố.
Hôm nay tôi cùng đoàn đạp xe có cơ hội ghé thăm hội quán Quảng Triệu toạ lạc ở số 156 đường Võ Văn Kiệt, phường Cầu Ông Lãnh, Quận 1. Khác với các Hội quán khác của người Hoa tại Sài Gòn, Hội quán Quảng Triệu không nằm ở khu vực Chợ Lớn mà lại nằm ở trung tâm Quận 1. Vị trí của hội quán này trước kia là bến Chương Dương nên mọi người gọi đây là chùa Bà bến Chương Dương. Ngoài ra nơi này còn được gọi là miếu Thiên Hậu vì vị thần được thờ ở Hội quán Quảng Triệu là Thiên Hậu Thánh Mẫu. Hội quán nằm ở vị trí đắc địa nên đã từng là nơi được rất nhiều người Hoa gốc hai phủ Quảng Châu và Triệu Khánh (gọi tắt là Quảng Triệu) tại Trung Quốc đến đây để hội họp, giao lưu và gặp gỡ. Đến nay, Hội quán Quảng Triệu đã được 148 năm tuổi.
Với phong cách kiến trúc Quảng Đông, những mái nhà của Quảng Triệu hội quán thẳng tắp liền kề, phần phía trên uốn lượn sóng và phần đỉnh có tượng 2 con rồng đối diện nhau. Ở bên ngoài sân hội quán có bức phù điêu được điêu khắc tỉ mỉ, người điêu khắc đã sử dụng búa đục đẽo, chạm khắc thành các hoa văn, phù điêu trang trí.
Khi tiến vào bên trong chính điện sẽ thấy trung tâm là bàn thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu. Nhìn sang hai bên là bàn thờ Long Mẫu Nương Nương và Kim Hoa Nương Nương, đây là các vị thần phù hộ việc sinh sản, là nơi mọi người đến để cầu nguyện con cái. Xung quanh còn có các bàn thờ Thiên Phủ Địa Mẫu, Văn Vương Bắc Đế,…
Có lẽ thứ cuốn hút những người thích chụp ảnh như đoàn chúng tôi là những vòng nhang treo trên trần. Để treo được tất cả vòng nhang lên trần cao, những người trong hội quán phải mất 22 ngày đêm để thực hiện. Mỗi vòng nhang là một lời cầu nguyện, người viếng sẽ tự tay gắn tờ giấy viết lời cầu nguyện lên vòng nhang, tự tay thắp cháy và dùng cây gỗ đưa vòng nhang lên trên giá treo với tất cả tấm lòng thành kính, mong được ơn trên phù hộ.
Bạn hỏi tại sao tôi lại hứng thú với những nơi chốn này của người Hoa đến thế? Tôi cũng chẳng thể lý giải được, khi những kỷ niệm từng vui (và giờ nghĩ lại thấy hơi buồn) cũng liên quan đến phố lồng đèn, bánh trung thu và mì ở chung cư Xóm Cải. Tôi đã từng vì nỗi buồn mà sợ khi đi qua nơi này, và vui lại khi đi qua nơi này. Kể cả vậy, tôi vẫn cứ muốn đọc, muốn đi. Cuộc sống sẽ có lúc buồn lúc vui, và việc của tôi là cứ đi, cứ khám phá và viết tiếp thêm những kỷ niệm đủ cung bậc cảm xúc cho chính tôi.